Loại thứ nhất là những giáo viên bản xứ
không rành chuyên môn. Dạy ngoại ngữ là một trong những nghề hiếm hoi mà cho
phép người ta dạy người khác làm một điều mà bản thân họ chưa làm qua bao giờ
(đa số giáo viên tiếng Anh bản xứ chưa hề học qua ngoại ngữ nào thành công). Khi một bác sĩ ngoại khoa dạy cho đồng nghiệp cách phẫu
thuật thông tim, anh ta đã thực hiện loại phẫu thuật này hàng trăm lần. Lẽ dĩ
nhiên, ta phải đặt ra những câu hỏi như: những giáo viên này có hiểu được cái
khó của việc học nằm lòng 5000 đến 15000 từ là thế nào không? Họ có thể tưởng
tượng được cảm giác mỗi ngày phải học thuộc 20 đến 50 từ mới ra sao không?
Loại giáo viên thứ hai mà bạn phải
tránh đó là những người đi dạy vì họ không tìm được công việc mà họ thật sự
muốn làm. Có lẽ lựa chọn đầu tiên của họ là
làm nhạc công, triết gia hay nhà văn. Nhưng cuộc đời không ai đoán trước được
và ước mơ không phải lúc nào cũng thành hiện thực và để kiếm sống nhiều người
chấp nhận vai trò dạy ngoại ngữ. Sau một khoảng thời gian căng thẳng, những
giáo viên bất đắc dĩ này sẽ quen việc và làm tốt công việc của mình. Tuy nhiên,
một số khác thì không và họ thiếu những kỹ năng quan trọng để dạy ngoại ngữ:
năng lượng và sự nhiệt tình. Có những nghề như cò đất, thợ mộc hoặc giữ nhà xác
thì sự nhiệt tình không quan trọng nhưng đối với nghề dạy ngoại ngữ thì khác.
Đừng bao giờ tạm chấp nhận hài lòng với những giáo viên thiếu nhiệt tình và đam
mê. Bạn đã quyết định học cho lưu loát một ngoại ngữ, bạn sẵn sàng đầu tư thời
gian nhiều năm và khát khao của bạn là đạt thành tích đỉnh cao. Những giáo viên
căng thẳng là những người mang bệnh truyền nhiễm có thể giết chết một trong
những thứ quý báu nhất của bạn: đó là động lực của bạn. Hãy bảo vệ nó.
Trích: The word brain.
No comments:
Post a Comment